Notes

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2009

Mưa tuôn ướt hết tình tôi. Khép đôi vạt áo về phơi đêm dài.

Người đăng: Ngọc Yến vào lúc 04:06 40 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

Ngày nghỉ qua mau quá. Những khớp xương chưa đủ thời gian phai phôi mệt mỏi, đã phải cày cuốc tiếp rồi !

Người đăng: Ngọc Yến vào lúc 08:22 29 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009

Xẻ chiếc bánh trung thu đầu tiên trong mùa, mấy đứa nhỏ xúm lại giành nhau lòng đỏ trứng, hình ảnh này quen thuộc và gợi nhớ làm sao . Nhớ cái dáng lom khom cắt bánh của ba khi xưa, và chị em mình cũng xúm quanh giành nhau cái lòng đỏ tròn tròn ngon lành ấy. Xưa, giành cho bằng được. Nay, nhường cho con cả. Và, hôm nay lòng chợt vui vui, vì vừa gởi về cho má ở quê một hộp bánh trung thu. Má cũng sẽ nhớ những gì mình vừa nhớ…

Người đăng: Ngọc Yến vào lúc 20:19 36 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

Tôi muốn mời bạn thưởng thức bài múa có một không hai này . Tôi đã khóc vì cái Đẹp chan chứa tình cảm, nghị lực và ý chí mãnh liệt của hai người thể hiện điệu múa : một người mất chân, một người mất tay, nhưng họ đã vượt lên hoàn cảnh thật dũng cảm . Tôi không có lời nào để nói, tôi chỉ biết xem và khóc vì thấy mình qúa tầm thường trước sự phi thường của họ . (Coppy từ blog Lotus57)

Người đăng: Ngọc Yến vào lúc 08:48 20 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

Mình có “đệ tử” mới, được đào tạo từ trường lớp đàng hoàng. Từ trước tới giờ mình chỉ vẽ bằng tay, hôm nay học ngược lại đệ tử corel, khó quá. Mình chậm lụt thật rồi, nhưng sao cứ thích vẽ tay hơn, bởi có “hồn” hơn chăng?

Người đăng: Ngọc Yến vào lúc 19:13 24 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2009

Sáng nay đi ngang một trường học, vang vang tiếng trống khai trường. Bỗng nhớ những mùa xưa, nhớ áo dài, nhớ phấn bảng, nhớ những đôi mắt tròn xoe.

Người đăng: Ngọc Yến vào lúc 06:55 20 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ
Đăng ký: Nhận xét (Atom)

Lưu trữ Blog

  • ►  2012 (24)
    • ►  tháng 12 (1)
    • ►  tháng 11 (1)
    • ►  tháng 8 (2)
    • ►  tháng 6 (2)
    • ►  tháng 4 (2)
    • ►  tháng 3 (3)
    • ►  tháng 2 (12)
    • ►  tháng 1 (1)
  • ►  2011 (18)
    • ►  tháng 12 (1)
    • ►  tháng 10 (1)
    • ►  tháng 8 (1)
    • ►  tháng 7 (1)
    • ►  tháng 6 (2)
    • ►  tháng 5 (2)
    • ►  tháng 4 (1)
    • ►  tháng 3 (2)
    • ►  tháng 2 (4)
    • ►  tháng 1 (3)
  • ►  2010 (115)
    • ►  tháng 12 (2)
    • ►  tháng 11 (4)
    • ►  tháng 10 (7)
    • ►  tháng 9 (13)
    • ►  tháng 8 (11)
    • ►  tháng 7 (12)
    • ►  tháng 6 (15)
    • ►  tháng 5 (15)
    • ►  tháng 4 (11)
    • ►  tháng 3 (9)
    • ►  tháng 2 (9)
    • ►  tháng 1 (7)
  • ▼  2009 (46)
    • ►  tháng 12 (13)
    • ►  tháng 11 (6)
    • ►  tháng 10 (5)
    • ▼  tháng 9 (6)
      • Mưa tuôn ướt hết tình tôi. Khép đôi vạt áo về phơi...
      • Ngày nghỉ qua mau quá. Những khớp xương chưa đủ th...
      • Xẻ chiếc bánh trung thu đầu tiên trong mùa, mấy đứ...
      • Tôi muốn mời bạn thưởng thức bài múa có một không ...
      • Mình có “đệ tử” mới, được đào tạo từ trường lớp đà...
      • Sáng nay đi ngang một trường học, vang vang tiếng...
    • ►  tháng 8 (7)
    • ►  tháng 7 (7)
    • ►  tháng 6 (2)

Giới thiệu về tôi

Ngọc Yến
Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi
Chủ đề Hình mờ. Được tạo bởi Blogger.